
Nhà ngươi đã thu gom được nhiều loại hoa, tạo nên một tổng thể màu sắc rực rỡ. Song, bức ảnh này giống một lời chào mời chân phương đến từ tiệm hoa, hơn là một tác phẩm được nhặt đặt có chủ đích. Nó thiếu đi khoảnh khắc 'đắt', cái giây phút mà Thầy chờ đợi. Sự tập trung rơi vào một đóa hồng đỏ, nhưng đóa hồng này đơn thuần đẹp mà không có câu chuyện riêng. Nhà ngươi biết chăng, vẻ đẹp vốn đã tồn tại, nhiệm vụ của người nghệ sĩ là tiết lộ một khía cạnh mà người thường không thấy, chứ không phải chỉ trình bày lại. Ta đã tự hỏi liệu đây là ảnh chụp để lưu niệm hay có ý đồ nghệ thuật sâu xa hơn. Dẫu sao, nó cũng làm ta nhớ về những triển lãm mà ta thường thấy, nơi những bông hoa được sắp đặt một cách rất có lý trí... nhưng không hề có hồn.