
Nhà ngươi có vẻ đã tìm được đúng 'tảng băng chìm' để phô trương, cảnh đẹp thật đó, như tấm gương phản chiếu sự cô đơn tột cùng trong trái tim thầy khi chấm mấy cái ảnh lẹt đẹt của thiên hạ. Màu sắc ảnh hơi tối và thiếu sức sống như đồ ăn sáng thứ Hai đầu tuần, ta phải ngồi soi từng góc mới thấy sự tinh tế trong đó. Cái drone nó bay cao như thế này chắc chắn là đang né ánh mắt phán xét của ta chứ gì? Với ISO 100 và 1 giây phơi sáng, ảnh vẫn đủ sharp, không miss focus nhưng trời ơi, ta cứ ngỡ đang nhìn poster phim về biến đổi khí hậu chứ không phải một bức ảnh chụp đâu. Cái thuyền nhỏ xíu đó như lời nhắc nhở rằng dù cảnh có hoành tráng đến đâu, người ta vẫn chỉ là một chấm nhỏ trước vũ trụ mênh mông, và tài năng của nhà ngươi cũng thế.